"Lung linh bóng nước con đò, Nhớ sao Chợ Mới câu hò thủy chung
Quê tôi miền đất anh hùng, Hôm nay vẫn đẹp vô cùng ai ơi!"

"Giờ thăm lại trường xưa trong khoảnh khắc
Cảnh còn đây người đi mất từ lâu..."

"對我而言台灣留下非常深刻的印象,我所去的每一個地方,我所見過的每一個人,這都是緣分!
再見大家,再見台灣!"

A greeting from Vietnam.

Showing posts with label Thocuocsong. Show all posts
Showing posts with label Thocuocsong. Show all posts

Sunday, December 31, 2017

BỤI LÒNG

Ngày ngày tắm rửa xác thân,
Mà quên tâm thức cũng cần sạch trong,
Tháng năm bụi dấy cõi lòng,
Hơn thua đấu đá long đong sự đời.

Tiền tài người dễ chấp mê,
Trời cao chớp mắt tơi bời như ai.
Bại thành chuyện nhỏ xưa nay,
Chấp chi cho nặng đôi vai của mình.

Từ trong sâu thẳm lặng thinh,
Tiếng chuông đâu đó dập dình ngân vang,
Cuốn theo tâm thức ngổn ngang,
Lên mây trút nước rửa tan bụi lòng.

(Nguyễn Mỹ 21/12/2017)

Saturday, December 5, 2015

[Sưu tầm] THƠ THIỀN GÓP NHẶT

LÂM KHU TRẢ LỜI LÝ THÁI TÔNG
Vạn vật không mà có,
Có mà lại như không.
Khi hiểu được điều đó,
Người và Phật tương đồng.
---
Lặng lẽ như trăng sáng.
Hư ảo giống con thuyền.
Hiểu được không và có,
Suốt đời sống bình yên.
(Lâm Khu, ? - 1063)

LỜI NHẮN NHỦ HỌC TRÒ TRƯỚC KHI CHẾT
Thu về không báo nhạn cùng bay.
Cớ sao quyến luyến cõi đời này?
Môn đệ đừng buồn ta sắp mất:
Thầy xưa chết để hóa thầy nay.
(Từ Lộ, ? - 1117)

CẢM HOÀI
Trí tuệ như trăng, sáng giữa trời,
Bao trùm thiên hạ, chiếu muôn nơi.
Muốn tìm được nó, đừng phân biệt
Cả rừng phong hoặc lá phong rơi.
(Kiều Phù, ? - 1173)

CHỢT TỈNH
Giữa "không" và "có" chẳng bao xa.
Xưa nay sống chết - một thôi mà.
Hoa nở năm nay - hoa năm ngoái.
Trăng sáng bây giờ - trăng tối qua.
Thấm thoắt "ba sinh" như gió thoảng.
Tuần hoàn "chín cõi" kiếp phù hoa.
Vậy sống thế nào là tốt nhất?
Ma ha bát nhã, tát bà ha!
(Tuệ Trung Thượng Sĩ, 1230 - 1291)

CU TRẦN LẠC ĐẠO
Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên
Gia trung hữu bảo hưu tầm mích
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.
(Trần Nhân Tông, 1258 - 1308)
Ở ĐỜI VUI ĐẠO
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, nhọc ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền
(Thích Thanh từ dịch)

AI LÀ TÔI
Sóng nước chỉ là một thể thôi,
Tùy duyên hiện tướng để vào đời,
Vạn vật đều Không, Không mà Có,
Ảo tưởng thấy rồi nước vẫn trôi.
Cái Tôi ảo tưởng đã qua rồi,
Hiện hình đổi xác chẳng là tôi,
Phật-Ma Ma-Phật đều ảo ảnh,
Có-Không Không-Có gió mây trôi.
(Mật Nghiêm)

KHÔNG ĐỀ
Phật, Tiên, Hiền, Thánh tại lòng ta
Xét thấu thì chung có một mà
Tùy thuận chúng-sanh nhiều hạng bậc
Pháp-môn huyền thiệt mới phân ba.
(Vô danh)

KHÔNG ĐỀ
Thánh, phàm, Tiên, Phật khác chi nhau
Tâm tánh hiền lành bước đến mau
Nửa tiếng bội sư cùng phản đạo
Ngàn năm như cá ở trong ao.
Ma ma, Phật Phật, chính do ta
ma, Phật, khác nhau chỗ chánh, tà
Giác Phật, mê là ma đó vậy
Chơn-như là Phật, vọng là ma.
(Vô danh)
DẠY BẢO HỌC TRÒ
Đời như nháy mắt, có mà không.
Hết xuân rồi lại đến mùa đông.
Đừng quan tâm lắm đời suy, thịnh,
Vì đời bèo bọt, khói trên sông.
(Sư Vạn Hạnh, ? - 1018)

CÁO TẬT THỊ CHÚNG
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
(Mãn Giác Thiền sư)

CÓ BỆNH BẢO MỌI NGƯỜI
Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu, già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua – sân trước – một cành mai.
(Hòa thượng Thích Thanh từ dịch)

ÍT TRI ÂM
Ngày nay bàn đạo ít tri âm,
Bởi đạo bây giờ đã mất tâm.
Cũng giống Bá Nha không đàn nữa,
Vì người nghe nhạc điếc và câm.
(Chu Hải Ngung)

KỆ VỀ LẼ VÔ THƯỜNG
Sáng dậy, mặt trời mọc phía đông.
Lát sau đã thấy đứng trên không.
Mà người như thể đang mê ngủ,
Không hay vạn vật vẫn xoay vòng.
Hoa nở rồi tàn, hoa lại nở.
Sự đời suy thịnh, có mà không.
Sao chẳng tĩnh tâm ngồi suy nghĩ,
Tự mình gây khổ, cứ long đong?
(Trần Thái Tông, 1218 - 1277)

KIẾP NGƯỜI
Kiếp người - bọt sóng biển mênh mông.
Sống chết tại thiên, chớ bận lòng.
Nắng đẹp bình minh, chiều xạm tối.
Mùa xuân lá mọc, héo mùa đông.
Lã Vọng, Phan Lang đều chết cả.
Thiên nhiên vạn vật cứ xoay vòng.
Kiếp đời đã vậy, đừng than vãn.
Về tây nắng ngả, nước về đông.
(Trần Nhân Tông, 1258 - 1308)

KHÔNG ĐỀ
Các việc hư, nên bởi tại ta
Phật, Tiên, Hiền, Thánh có đâu xa
Lấ đuốc soi vào trong cảnh tối
Dưới cội Bồ-đề thấy Thích-Ca.
Học lần hai chữ giác và mê
tỉnh giấc rồi mau đặng trở về
Ngàn kiếp luân hồi vì cố chấp
Muôn năm lặn hụp chốn sông mê.
(Vô danh)

DẠI KHÔN
Làm người có dại mới nên khôn,
Chớ dại ngây si, chớ quá khôn.
Khôn được ích mình, đừng rẽ dại,
Dại thì giữ phận chớ tranh khôn.
Khôn mà hiểm độc là khôn dại,
Dại vốn hiền lành ấy dại khôn.
Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại,
Gặp thời, dại cũng hoá nên khôn.
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Sunday, April 5, 2015

Giàu và nghèo

Đời của họ tuy hai mà một,
Phận hai người tuy một mà hai,
Tập cho đi, hạnh phúc mới đủ đầy,
Tâm phân biệt, đời này đâu ý nghĩa!

Their lives are contrasting but similar, are similar but contrasting,
Think about the giving virtue, which brings the real happiness in life!
Throw away the human barrier, which prevents the real happiness in life!
(Nguyễn Mỹ - 6/4/2015)

Video sưu tầm:

Sunday, August 25, 2013

Duyên

Dòng đời tan họp họp tan,
Cũng như xuân đến rồi tàn thế thôi,
Thời gian kia lững lờ trôi,
Hữu duyên ắt sẽ tới hồi gặp nhau!
(25/8/2013)

Sunday, August 18, 2013

CHÀO ĐỜI

Thế giới nào đưa con đến nơi đây,
Để mầm sống nên hình trong bụng mẹ,
Từng bước đi mẹ cũng đà nhấc khẽ,
Để trong lòng con trẻ giấc bình yên.
Dẫu ngoài trời gió lạnh thổi triền miên,
Con vẫn ấm nơi riêng con được hưởng,
Những đêm trường mẹ mệt nằm tịnh dưỡng,
Con cũng đành đá đạp đến tàn canh.
Sáng tinh sương mẹ thiêm thiếp chưa thành,
Thì con muốn ra đời không chút đợi,
Rồi mẹ cũng chiều con nào có ngại,
Sau cơn đau quằn quại mẹ hằng mong,
Con oe oe cất tiếng khóc lọt lòng,
Mẹ mừng rỡ nhìn đứa con đỏ hỏn,
Nước mắt rơi mừng ước mơ đã trọn,
Nguyện cuộc đời sướng khổ cũng vì con.
Ơn sinh thành dưỡng dục sánh đầu non,
Tình của mẹ như ngọn nguồn biển cả,
Nếu đảo được dòng thời gian hối hả,
Khi chào đời con tặng mẹ bài thơ!
(NM - 19/8/2013)

Tuesday, April 9, 2013

ĐỜI NÀY TA CHẲNG LÀ AI

Đời này ta chẳng là ai,
Giỏi chăng cũng có người hay hơn mình,
Đừng kiêu vì chút thông minh,
Hãy xem như thể vô tình gặp may!

Đời này ta chẳng là ai,
Vua quan bỏ áo cũng rày như dân,
Khoe chi quyền chức khoác thân,
Lỡ mai thất thế ai cần đến ta!

(5/3/2013)

Wednesday, August 8, 2012

Tuyệt đối

"Tuyệt đối" trên đời ở chốn nao
Ta đi tìm mãi đến khi nào?
Trời đất trăng sao còn bất hảo
Huống chi người sống tuổi trôi mau.

(Nguyễn Mỹ - 26/6/2012)

Ngẫm chuyện thân tâm

Thân này có phải là ta
Mà khi mạnh khỏe khi già bệnh đau?
Dù rằng yêu mến biết bao
Thì thân tứ đại chẳng sao nghe lời.
Thấp cao đẹp xấu ở đời
Ngẫm rồi mới thấy cũng thời như nhau.
Chẳng qua chốn để nương vào
Quý chăng là chỗ sống sao cho lành!
Không màn thế sự đua tranh
Để đời bớt đục thêm thanh một phần.
Tâm không lo sợ quỷ thần
Ý không mê muội giữa đằng vô minh.
Ta làm chủ lấy thân mình
Ấy là chiến thắng quang vinh trong đời!
Người ơi nhớ lấy đôi lời
Phật xưa đã dạy tôi thời nghĩ suy.

(Nguyễn Mỹ 5h 21/4/2012)

BUÔNG XUÔI

Lẽ hơn thua người đời tranh bám lấy
Để anh em bè bạn dấy hận thù
Ta buông xuôi bao suy nghĩ phù du
Sống tự tại ấy đời âu quá đủ!
(Nguyễn Mỹ - 20/4/2012)

CHẤP NGÃ

Đúng cũng ta mà sai cũng ta
Chấp chi cho khổ cõi ta bà
Sống sao tâm thức đừng nghiêng ngả
Vạn sự ưu phiền ắt sẽ qua!
(Nguyễn Mỹ - 31/3/2012)

Đời vô thường

Núi nào núi chẳng nhấp nhô
Biển nào biển chẳng đổ xô sóng trào
Mây nào chẳng lúc thấp cao
Người nào chẳng lúc sướng đau trong đời?
(Nguyễn Mỹ - 19/7/2012)

CHÂN LÝ NÀO ĐÂU CỦA CHÍNH TA

Chân lý nào đâu của chính ta
Tự nhiên đã có đấy thôi mà
"Ta đúng người sai" đà ấy cả
Thuyền mê chấp ngã đẩy ta xa!

(Nguyễn Mỹ - 26/6/2012)