"Lung linh bóng nước con đò, Nhớ sao Chợ Mới câu hò thủy chung
Quê tôi miền đất anh hùng, Hôm nay vẫn đẹp vô cùng ai ơi!"

"Giờ thăm lại trường xưa trong khoảnh khắc
Cảnh còn đây người đi mất từ lâu..."

"對我而言台灣留下非常深刻的印象,我所去的每一個地方,我所見過的每一個人,這都是緣分!
再見大家,再見台灣!"

A greeting from Vietnam.

Tuesday, April 9, 2013

ĐỜI NÀY TA CHẲNG LÀ AI

Đời này ta chẳng là ai,
Giỏi chăng cũng có người hay hơn mình,
Đừng kiêu vì chút thông minh,
Hãy xem như thể vô tình gặp may!

Đời này ta chẳng là ai,
Vua quan bỏ áo cũng rày như dân,
Khoe chi quyền chức khoác thân,
Lỡ mai thất thế ai cần đến ta!

(5/3/2013)

Saturday, August 11, 2012

Bộ ảnh An Giang xưa và nay

Bộ ảnh xưa sau đây được sưu tập từ trước năm 2000, kèm theo là ảnh đối chiếu thời nay (ở thời điểm 2010 - 2012). Hầu hết các hình ảnh được sưu tầm từ Internet. Nhấp vào từng liên kết để ẩn/hiện nội dung từng phần!

ĐỊA GIỚI HÀNH CHÍNH TỈNH AN GIANG Ở NAM KỲ QUA CÁC THỜI


Thời Nam kỳ lục tỉnh (Pháp thuộc)

Thời Việt Nam Cộng Hòa

Thời Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa

Wednesday, August 8, 2012

Lời Phật dạy (Buddha's Teachings)

The way is not in the sky. The way is in the heart.
(DỊCH 1: Đạo nào có ở trời cao. Đạo là ở tại tâm bào chúng sanh.)
(DỊCH 2: Đường đi không ở trên trời. Đường đi là ở trong tim.)

Peace comes from within. Do not seek it without.
(Thanh bình đến tự lòng ta. Đừng đi tìm nó đâu xa bên ngoài.) 

One act of pure love in saving life is greater than spending the whole of one's time in religious offerings to the gods...
(Cúng dâng thần thánh cả đời, không bằng hành thiện cứu bề khổ đau)

Hatred does not cease by hatred, but only by love; this is the eternal rule.
(Thù hận không chấm dứt được bằng thù hận, mà chỉ bằng tình thương. Đây là lẽ muôn đời.)

Holding on to anger is like grasping a hot coal with the intent of throwing it at someone else; you are the one who gets burned.
(Giữ lấy cơn giận giống như nắm lấy hòn than nóng để ném vào ai đó; trước hết bạn sẽ bị phỏng.)

KIV Program 2012

Kỷ niệm chương trình KIV của Hàn Quốc, 2012:

Kỷ niệm tuổi thơ

Khi còn là con nít, tui thường đi chơi với mấy đứa ở xóm. Trong đôi mắt hiếu kì của trẻ nhỏ, không có gì vui bằng những trò chơi hay việc đi đó đây với bạn. Nhớ lần nọ, tui và nhóm con nít ở xóm đi hái me dốt trong vườn nhà hàng xóm. Cây me già cành trái xum xuê tha hồ cho tụi tui hái và ăn thỏa thích. Dưới tán me có một con sông đầy bèo không rộng lắm, con nít tánh hay khỉ nên sẵn đó có cành me rũ xuống, mấy đứa trong nhóm bắt chước Tarzan đánh đu từ bên này qua bên kia sông, lần lượt đứa này sang đứa khác thay nhau đu dây qua sông. Thấy vui vui,tui cũng bắt chước, hai tay cầm chặt cành me và lấy chớn, hai chân tui buông bổng ra và đu, chợt, có con nhỏ chung nhóm nắm lấy hai chân tui, nó tính đánh đu ké. Ai dè đánh đu tới giữa sông, nó sẩy tay và...tủm!!! Nó lọt xuống sông, mình mẩy dính đầy bèo và bò lên bờ, còn tui thì hạ cánh an toàn. Cả đám con nít cười to, xúm lại chọc nó, nó mắc cỡ và lấy tay trây bèo lên tụi tui làm tụi tui chạy tán loạn.
Có một thời tụi nhỏ trong xóm rủ nhau nuôi cá, và tui cũng có nuôi. Tui lén chôm 3 con cá linh trong bọc cá mà mẹ mới mua về và thả vô lu, tui nhìn nó bơi một hồi rồi bỏ đi. Đến trưa ra thăm, tui thấy 3 con đều sình bụng chết hết. Chưa nản, tui tiếp tục mua cá bảy màu về, cho nó vào chai nước suối. Lần này tui đã thành công, ngày ngày tui cùng mấy đứa đi hớt lăng quăng về cho cá. Sau một thời gian, cá lớn rõ rệt và có một bầy cá con mới được sinh ra. Thấy nước trong bình đục quá và bắt đầu có mùi, tui thay nước trong bình, ngửi thấy con cá vẫn còn tanh, tui bèn mua bịch xà bông Sunsilk đổ vào bình, tui cứ nghĩ hồ cá sẽ thơm lắm, ai dè, cá mẹ và cá con bơi lên rồi lại bơi xuống mãi,nó ngộp một hồi rồi ngủm hết trơn.
Mỗi lần sang nhà bác Hai, tụi nhỏ thường đem giấy kêu tui vẽ hình cho nó rồi sau đó cùng chơi bắt trốn, tạt hình, ăn chực chè,...Tui còn rủ mấy đứa đóng phim Bao Công do tui làm đạo diễn, tui vẽ mão, râu, ... lên giấy và cắt ra để hóa trang cho các "đào kép nhí". Trong Khai Phong Phủ, Bao Công đang xử án Quách Què thì có mấy ông ma cà tưng xuất hiện, không chần chừ, Bao Công phóng từ trên giường xuống sàn dán ngay lá bùa vào ông ma làm mấy ổng giãy độp độp chết queo!
Mười mấy năm đã qua, những đứa con nít ngày trước nay đã lớn, không biết tụi nó có còn nhớ những trò chơi thuở nhỏ hay không.
(Nguyễn Mỹ - 27/10/2006)

Thời tiền sử

Một buổi sáng như mọi khi, lớp nó vẫn học bình thường. Bỗng trên trời,nó thấy mây tối sầm lại và cuồn cuộn che khuất cả bầu trời. Các bạn nó hoảng cả lên, cảnh vật đang xoay chuyển một cách chóng mặt. Đất trời âm u, cuồn phong nổi lên cuốn tụi nó vào một cơn lốc xoáy.
Á á á...nó hét lên tuyệt vọng.
Bùm! Cả bọn dần tỉnh dậy và sửng sốt sau cơn lốc. Xung quanh tụi nó giờ là một mảnh đất rộng đầy núi non và cây cối, một miền đất yên tĩnh, hẻo lánh. Mấy đứa trong bọn chu mỏ nhìn nhau.
- Tụi bây ơi,mình đang lạc vào thời tiền sử đó - Mạnh vừa nói vừa chỉ lên trời - Nhìn kìa!
- Thằn lằn bay.
- Trông nó gớm quá!
Trước mắt bọn nó là một con thằn lằn bay bự tổ bố, da đỏ như máu, đầu đuôi nửa giống dơi, nửa giống quạ, răng thì nhọn hoắt, mắt lộ vẻ hung hăng đang bay về phía chân trời và biến mất dần.
- Ủa, sao đằng kia có hai nhánh gì ngoẹo nguậy vậy ta - Một đứa trong bọn thốt lên.
- Gió chứ gì - Đứa khác trấn an.
Và cái đó lộ ra từ từ, trông "nó" trắng ngà, nhọn mà cong, cây cối xung quanh bỗng rung rinh hết cả lên. Ôi...một con voi Ma-mút đang chạy về phía chúng nó với đôi ngà khỏe mạnh.
Cả bọn co cẳng chạy,"nó" đang lao tới ngày một gần. Bỗng, phụt, phụt,...rú ú ú...có tiếng gì làm "nó" rú lên, cả bọn nhìn lại phía sau xem chuyện gì đã xảy ra. Một bộ tộc người tiền sử! Họ đang phóng lao vào con vật. Lao phóng tới ngày một nhiều, con voi Mamút ẹo tới ẹo lui rồi ngã ngang cái độp chết tươi. Họ bu quanh xác voi lấy thịt, có mấy người khoái chí cười hô hố lên, họ người hú người hét vang cả mảnh đất ấy để mừng chiến thắng.
Chúng nó bèn núp vào một tảng đá gần đó tránh bị họ phát hiện, chờ lúc họ đi khỏi mới dám ló mặt ra.
Thế là tụi nó ngồi chèo queo, mong có đường trở về với thời đại của mình. Tụi nó nhớ tới thầy cô, cha mẹ, bè bạn.
Gầmmm...
- Lại cái gì nữa đây?
- Hình như có cái gì đang gầm, tiếng rống ngày càng gần thì phải.
- Cọp hay sư tử đây trời?
- Không phải, tiếng...tiếng gầm rất to, có cả tiếng ru...ung động mạnh của những bước chân. Không lẽ...không lẽ là...
- Má ơi, khủng long bạo chúa đó, chạy đi các bạn! Cả bọn lại chạy ma-ra-tông lần nữa. Không đứa nào dám chậm trễ. Con quái vật to như tòa cao ốc, da sần sùi với hàm răng tua tủa khát máu đang tiến lại gần tấn công tụi nó.
Phập!phập!phập!
- Hú hồn, may mà nó táp hụt.
- Suýt nữa, suýt nữa...là...là...tui sứt cái lỗ mũi rồi nè trời!
- Con khủng long này bị lé chắc. Mong rằng là vậy.
- Ối, không! Cái đuôi nó đang quất về tụi mình kìa.
- Đừng...
Bọn nó đang kề cận với tử thần. Đầu óc nó quay cuồng tối tăm.
- Vĩnh biệt. Trời ơi! Cứu tôi với - Nó la lên tuyệt vọng.
- Ê, ê, tỉnh dậy coi mậy, ngủ gục trong lớp nãy giờ đã chưa? Vô học rồi kìa - có tiếng thằng bạn đang đánh thức nó.
Nó tỉnh dậy, tay dụi dụi mắt lấy vở ra để chuẩn bị cho tiết học. Nó vừa trải qua một giấc mơ mạo hiểm, một cuộc phiêu lưu thời tiền sử xa xưa...
(Nguyễn Mỹ - 11/2004)