"Lung linh bóng nước con đò, Nhớ sao Chợ Mới câu hò thủy chung
Quê tôi miền đất anh hùng, Hôm nay vẫn đẹp vô cùng ai ơi!"

"Giờ thăm lại trường xưa trong khoảnh khắc
Cảnh còn đây người đi mất từ lâu..."

"對我而言台灣留下非常深刻的印象,我所去的每一個地方,我所見過的每一個人,這都是緣分!
再見大家,再見台灣!"

A greeting from Vietnam.

Wednesday, August 8, 2012

CHÂN LÝ NÀO ĐÂU CỦA CHÍNH TA

Chân lý nào đâu của chính ta
Tự nhiên đã có đấy thôi mà
"Ta đúng người sai" đà ấy cả
Thuyền mê chấp ngã đẩy ta xa!

(Nguyễn Mỹ - 26/6/2012)

Chùm thơ Đà Lạt

Nhân chuyến đi du lịch Đà Lạt tháng 07/2011:
 THIỀN VIỆN TRÚC LÂM 1

Trúc Lâm Thiền Viện chính là đây
Rừng thông hoa cỏ lắm hương say
Xa xa hồ nước xanh xanh thẳm
Soi bóng đèo cao suốt tháng ngày!
---

THIỀN VIỆN TRÚC LÂM 2

Đời là một cõi hư vô
Cuốn ta vào những xô bồ tháng năm
Khi nào lòng biết tịnh tâm
Mới mong tỉnh giấc đoạn mầm đau thương!

---
THUNG LŨNG VÀNG 1

Rừng thông cao vút ngút ngàn
Chải cơn nắng sáng óng vàng cỏ non
Chim kêu đầu núi véo von
Làm cho lữ khách hãy còn lân la...

---
THUNG LŨNG VÀNG 2

Giơ tay chào xứ ngàn hoa
Khẽ trên cành lá sương sa vẫy mừng
Hàng cây đan nắng sáng bừng
Gió mây len lỏi nói từng lời thương!

---
THUNG LŨNG VÀNG 3

Thung lũng vàng cỏ hoa xanh mát
Rặng thông hàng hàng bát ngát vươn cao
Núi mây ôm ấp thuở nào
Để cho dòng suối ào ào cơn ghen?
(Nguyễn Mỹ - 07/2011)
(Lưu ý: Các hình ảnh minh họa được sưu tầm từ Internet)

CHỢT NHỚ

Thời áo trắng tung tăng cùng ngọn gió
Tuổi học trò bay bổng với vần thơ
Thời gian ơi sao đi mãi chẳng chờ
Để ta phải vấn vương bao nỗi nhớ?
Đâu những thuở trẻ thơ còn bỡ ngỡ
Được thầy cô nâng đỡ dắt dìu thay
Người dạy ta bao lẽ phải điều hay
Đưa ta đến ngày mai kia rực rỡ.
Giờ thăm lại trường xưa trong khoảnh khắc
Cảnh còn đây người đi mất từ lâu
Biết tìm đâu những lời dạy hôm nào
Biết tìm đâu bao mộng mơ thuở ấy?
(Nguyễn Mỹ - 2004 - lớp 11A2)

NƠI DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

Mỗi lần về lại quê hương
Dòng sông bến nước nhớ thương đong đầy
An Giang Chợ Mới là đây
Nơi tôi ôm ấp những ngày ấu thơ!
Còn đâu ngày tháng nhởn nhơ
Bơi xuồng, bắt dế, đặt lờ, bắn bi?
Đường làng hằn dấu ta đi
Ngày ngày hai buổi những khi đến trường.
Nhớ sao đám bạn thân thương,
Giờ đây mỗi đứa một đường cách xa!
Nhớ sao lời dạy của bà,
Lời ru của mẹ ngân nga thuở nào!
Nhớ sao mùa nước tuôn trào,
Quê tôi lúa khóc dân gào biết bao!
Nhớ sao những lúc ốm đau,
Mẹ cha thức trắng lo nào lo hơn!
...
Còn nhiều lắm những công ơn
Mà bao năm tháng không sờn trong tôi,
Sông ơi ta trở về rồi
Đôi bờ sóng vỗ sóng ngồi cùng ta!

(Nguyễn Mỹ - 28/11/2011)

MƯA NƠI ĐẤT KHÁCH

Mưa rơi lã chã tự chiều,
Cõi lòng vương vấn ít nhiều nhớ thương,
Tâm tình người ở tha phương,
Nhớ sao chốn cũ quê hương đợi chờ

Hỡi ơi đất khách Cần Thơ,
Vang danh gạo trắng bên bờ nước trong,
Cho tôi hỏi với dòng sông,
Có chăng con nước về giòng An Giang?

(20h - 8/12/2011)

MIỀN THƯƠNG NHỚ

Hừng đông tôi lại nhớ nhà
Mỹ Luông Chợ Mới ấy là quê hương,
Nắng vàng đi khắp bốn phương
Cho tôi gửi chút nhớ thương theo cùng!
Về miền đất mẹ thuỷ chung
Cù lao ông Chưởng, một vùng tôi yêu,
Dòng sông tôm cá dập dìu
Đò ghe xuôi ngược sáng chiều không ngơi.
Hàng cây dọc phía chân trời
Khẽ lay cành lá gọi mời chim muông.
Dừng chân ghé chợ Mỹ Luông
Cùng vui với cảnh bán buôn rộn ràng,
Cửa nhà san sát dọc ngang
Người xe nhộn nhịp lại càng thêm đông.
Qua nơi trường cũ khẽ trông
Nhớ bao kỷ niệm tuổi hồng khi xưa,
Bạn bè tôi đã về chưa
Hay đang nếm trải nắng mưa quê người?
Ngồi nhìn đồng lúa tốt tươi
Mừng cho cuộc sống của người nông dân,
Màu xanh trải rộng vô ngần
Khiến cho trời đất chợt gần nhau hơn.
Là người phải trọng nghĩa nhơn,
Là con trước phải đền ơn sinh thành,
An Giang là mảnh đất lành,
Quê cha đất tổ chớ đành phôi pha,
Chợ mình ngày một đẹp ra,
Tình này đâu phải chỉ là bấy nhiêu!

(Nguyễn Ngọc Mỹ-8/8/2007)

ĐẤT TRỜI AN GIANG

An Giang mảnh đất phù sa
Cửu Long đời mẹ chảy qua tháng ngày.

Long Xuyên đẹp nhất nắng mai
Ôi thành phố trẻ đắm say lòng người,
Con đường phố thị đông vui
Bao cô thiếu nữ miệng cười như hoa.

Lung linh bóng nước con đò
Nhớ sao Chợ Mới câu hò thủy chung,
Quê tôi miền đất anh hùng
Hôm nay vẫn đẹp vô cùng ai ơi!

Thoại Sơn lưu dấu bao đời
Vĩnh Thanh trấn thủ tên thời còn đây,
Ngày về Núi Sập vui thay
Giang san phong cảnh xứ này thêm xinh.

Núi Sam Châu Đốc hữu tình
Bình minh sương phủ nên hình nước non,
Chim kêu đầu núi véo von
Miếu Bà Chúa Xứ về còn trông mong.

Phú Tân bát ngát ruộng đồng
Vàm Nao nối giữa hai dòng phù sa,
Dân quê chăm chỉ thật thà
Đến đây xin hãy ghé qua Giồng Thành.

Tân Châu xứ lụa lừng danh
Áo em xinh quá sao đành không thương,
Cho lòng này những vấn vương
Sóc Chăm mộc mạc phố phường nên thơ.

Ô kìa Núi Cấm mộng mơ
Tháng năm hò hẹn mây mờ Tịnh Biên,
Chiều về ngắm cảnh Lâm Viên
Thất Sơn ai vẽ làm duyên dưới trời.

Tri Tôn nhớ ghé người ơi
Tham quan Tức Dụp nhớ đời khi xưa,
Đồi cao che chắn nắng mưa
Hang sâu thuở trước đánh thưa quân thù

Hỡi dòng sông Hậu phong lưu
Hỏi chăng Người đã mấy thu ngâm mình,
Từ miền An Phú xinh xinh
Có mang theo những mối tình biên cương?

Xuôi theo dòng nước nhớ thương
Về nơi Châu Phú ruộng nương khẽ chào,
Láng Linh vùng đất anh hào
Vang danh một xứ có nào ai quên.

Châu Thành đồng lúa rộng thênh
Thuyền ghe qua lại bập bềnh Hậu giang,
Miền quê sông nước an nhàn
Cỏ cây lay động như đang gọi mời.

Miền Tây sơn thủy tuyệt vời
Là quê tôi đó, đất trời An Giang!

(Nguyễn Ngọc Mỹ-7/2007)